Không Ai Thích Chu Tự Thư - Chương 22: 22: Kết Thúc




Văn Bùi Chi tỉnh lại.
Chu Tự Thư hồi lâu không có phản ứng, cậu sửng sốt hồi lâu, cho rằng mình xuất hiện ảo giác, mãi đến khi có sự đụng chạm mềm mại trên mặt, cậu mới phát hiện không phải ảo giác.
Cậu dụi đầu ngón tay vào khóe mắt, lau đi những giọt nước mắt.
"Sau này đừng khóc vì loại người như anh, không đáng đâu."
Văn Bùi Chi nằm quá lâu, cũng rất lâu không nói chuyện, thanh âm khàn khàn cực kỳ, hơn nữa khóe miệng gượng cười, thật sự là rất khó coi.
"Đáng lẽ tôi nên cảm ơn anh vì đã cứu tôi, nhưng là...", Chu Tự Thư cụp mắt xuống, ánh mắt âm trầm, "Có thể coi như không ai nợ ai."
"Không ai nợ ai dùng ở chỗ này không thích hợp.

Tiểu Thư, anh nợ em cái mạng này trả cũng không hết, huống chi anh không chết, còn chưa trả được em."
Cổ nằm trên có chút không thoải mái, Văn Bùi Chi khẽ nhúc nhích, khóe mắt đập vào mắt hắn là một bó hoa trên tủ đầu giường, hoa còn rất mới, trên đó còn có giọt nước, cho thấy sự chăm sóc của người đã mang chúng đến.
"Những bông hoa thật đẹp, Tiểu Thư, cảm ơn em."
Như chợt nhớ ra điều gì, Chu Tự Thư vội vàng đứng dậy, chặn bình hoa lại.
Văn Bùi Chi ngẩn người, nụ cười đông cứng nơi khóe miệng.

Như đã hẹn trước, cả hai đồng thời cúi đầu, im lặng.
Mãi cho đến khi bác sĩ gõ cửa để đi vòng quanh phòng bệnh hàng ngày, tình huống xấu hổ giữa hai người họ mới được phá vỡ.

Chu Tự Thư tránh sang một bên, đứng cạnh cửa sổ im lặng lắng nghe bác sĩ hỏi Văn Bùi Chi xem hắn có cảm thấy khó chịu không.
Bác sĩ đi không bao lâu, Chu Tự Thư đi thẳng đến bên giường, đem hoa cắm trong bình ném vào thùng rác trước mặt Văn Bùi Chi.
Văn Bùi Chi đưa tay ra để ngăn cản nhưng không kịp, rơi vào khoảng không, trơ mắt nhìn bó hoa đang nở rộ đã bị rác rưởi vấy bẩn.
"Tiểu Thư?"
Văn Bùi Chi ngẩng đầu nhìn, lại chỉ thấy trên mặt đối phương lạnh như băng, muốn nói cái gì đều nuốt xuống.
Sau ngày hôm đó, Văn Bùi Chi không bao giờ gặp lại Chu Tự Thư, bông hoa trong chiếc bình trên bàn cạnh giường cũng không còn nữa, mùi hoa nhẹ nhàng và dễ chịu cũng không còn trong phòng bệnh.
Một ngày nọ, khi Văn Bùi Chi trở lại phòng bệnh sau khi kiểm tra xong, hắn tìm thấy một lá thư bên cạnh gối của mình.

Đầu ngón tay mở ra phong thư khẽ run lên, Văn Bùi Chi thậm chí không muốn đọc thư, mặc dù trên phong thư không viết gì, nhưng trực giác nói cho hắn biết ai là người để lại phong thư.
Người đi xa luôn để lại một lá thư trước khi rời đi, hắn biết rằng Chu Tự Thư cuối cùng sẽ rời đi.

Nội dung thư rất đơn giản, ngay cả chữ ký cũng không có, vỏn vẹn bốn chữ.
"Cảm ơn, tạm biệt.".

????????uyện hay luôn có ????ại ++ ???? ????U????????????uyện.VN ++
Chữ viết tay đẹp, không có dấu vết của Phương Ý.
Văn Bùi Chi nhớ lại nét chữ của Chu Tự Thư khi còn trẻ, nó rất đẹp, nổi bật giữa nét chữ xiêu vẹo của đám đông, nhìn thoáng qua là không thể quên được.
Tại sân bay, Chu Tự Thư kéo vali đang chờ lên máy bay, cúi đầu liếc nhìn chiếc thẻ điện thoại di động nhỏ trong tay, đi đến thùng rác, lại mở mắt ra, là chiếc thẻ điện thoại.

đã được ném vào nó.
Trước khi lên máy bay, Chu Tự Thư quay đầu nhìn lại, không ai biết cậu đang nhìn cái gì, cũng không biết cậu muốn nhìn cái gì, muốn chờ đợi cái gì.
Chỉ là cho dù miễn cưỡng như thế nào, cậu cũng không thể tiếp tục ở lại như không có chuyện gì xảy ra.
Trước khi đi, cậu còn đi gặp Hạ Hành, hắn đã không còn là người trong ký ức của cậu nữa, người trước mặt cậu lộ vẻ cô độc, ánh mắt điên cuồng, khiến người ta có chút tiếc nuối.
Cậu vẫn nhớ rằng Hạ Hành đã nói điều gì đó với cậu với vẻ mặt hung dữ, " Cậu cho rằng Văn Bùi Chi sẽ thích cậu sao?"
Cậu biết Văn Bùi Chi cảm thấy áy náy với cậu hơn là thích cậu, cậu biết áy náy này, thế là đủ rồi.
Cậu cúi đầu khẽ cười.
Tạm biệt, Văn Bùi Chi.