Phụ Sinh

Phụ Sinh - Chương 63: 63: Buổi Biểu Diễn Ở Trường




Là buổi biểu diễn hàng năm của trường, vé vào hội trường đã sớm được tranh nhau bởi các khoa ngành, có cả dân chúng trường khác tìm cách đến hóng hớt nữa, nhét đến là kín bưng người.

Hai tầng hội trường bên trong đại sảnh chứa ít nhất cũng năm, sáu trăm người.

Nào là rèm đỏ, gỗ nguyên cây chưa xẻ, sắc đèn đan xen đổ xuống, vị trí trung tâm được vây quanh bởi các ngôi sao rực rỡ, tất thảy đều hết sức đáng mong đợi.
Để thực hiện chủ trương "Báo cáo về chất lượng và sự phát triển của sinh viên đại học", học viện Nghệ thuật U may mắn được chọn là một trong những ngôi trường kiểu mẫu, buổi hòa nhạc của trường cũng coi như là một màn trình diễn tổng hợp toàn diện theo một ý nghĩa nào đó, vậy nên lãnh đạo từ cấp huyện cho đến thành phố đều đến cả, nghe nói còn có phóng viên phỏng vấn, toàn bộ quá trình đều được ghi hình, có khả năng phát lên cả TV, cũng khó trách trường học coi trọng như vậy, bối cảnh năm nay thực sự quy mô hơn nhiều so với những năm qua.
Chúc Vi Tinh không có vé, đương nhiên sẽ không có chỗ ngồi, mặc dù cậu đã bận rộn cả ngày cho buổi diễn này.

Nhưng thay vì lui vào hậu trường đứng cùng những nhân viên tổ chức khác, cậu lại tìm một nơi ít người ở cửa giữa để mà trú ngụ.

Đó là một lối rẽ an toàn, rất thanh tịnh, vừa vặn có thể nhìn thấy cả sân khấu.
Thật trùng hợp, có vài người cũng mò đến nơi này, một trong số đó là người quen, chính là Lục Tiểu Ái, bạn học cùng lớp thổi sáo với Chúc Vi Tinh.
Lục Tiểu Ái so với Chúc Vi Tinh thì có chỗ đứng hơn, cũng là thành viên của đội nhạc cụ hơi.

Nhưng tiếc là, cô ở vị trí dự bị.

Diễn thổi sáo lần này có tám người, một độc tấu, bốn hòa tấu, và ba hợp tấu.

Lục Tiểu Ái đứng thứ chín, không cần thay thế bổ sung gì, cô luyện không đến một tháng, bấy giờ lưu lạc đến đây đứng cùng Chúc Vi Tinh.
Dứt ánh mắt khỏi sân khấu huy hoàng, Chúc Vi Tinh trông thấy vẻ mặt cô gái bên cạnh rõ là thất thần nhưng cố giả vờ điềm tĩnh.
Chúc Vi Tinh suy nghĩ một chút, đưa ly cà phê mình chưa động tới một giọt trên tay sang cho cô.
"Môi khô." Chúc Vi Tinh nói.
Mãi đến giây phút cuối cùng trước khi buổi diễn mở màn, Lục Tiểu Ái vẫn còn hi vọng mình có được cơ hội bước lên sân khấu.

Chỉ vì lo lắng cho tiết mục biểu diễn, gần như cô đã không ăn cả ngày, bấy giờ mới phát giác miệng khô lưỡi khát cả.

"Tôi không uống cái này nhiều, nhưng cảm ơn cậu." Nhìn tấm rèm đỏ được mở ra, tia sáng duy nhất còn sót lại trong mắt Lục Tiểu Ái cũng dần ảm đạm đi, cô nhận lấy ly cà phê, nhấp một hớp rồi ôm trong tay.
Khúc mở màn là một trích đoạn của , rất hào hùng và vui vẻ, trang trọng chào mừng.

Dàn nhạc của trường đã chọn ra đoạn khó nhất với thời lượng là 2 phút, và bộ phận nhạc cụ hơi chiếm hơn nửa thời gian trong đó, trường âm cao âm không phải chỉ cần có nhịp điệu, mà còn phải chỉnh tề chuẩn chỉnh.

Tay giữ nhạc cụ thiếu điều nhảy đến xoắn cả lại, thổi xong đi xuống đài thì đến cả quần lót cũng muốn ướt mượt mồ hôi, có thể nói đó là cơn ác mộng của dàn nhạc, vừa bắt đầu đã ra đòn sát thủ như vậy, nhà trường cũng coi như liều mạng.
"Vương Tín, Thái Di..." Lục Tiểu Ái lên tiếng, liên tiếp gọi mấy cái tên, đều là thành viên thổi sáo trong dàn nhạc, "Đàn anh đàn chị quả thực rất lợi hại, khổ cực luyện hai tháng đã thổi đến tốt như vậy, nếu như đổi thành tôi, có luyện hai năm cũng vô dụng."
Chúc Vi Tinh nói: "Cậu nói chuyện này với tôi không thích hợp lắm, cậu ít nhất đã có thể thổi , tôi vẫn còn đang thổi * đây."
*Haiz mn thông cảm nhé, tên mấy khúc này thì mình chịu, cứ xem như là XYZ đi nha, ý của câu thì LTA đã có thể thổi mấy khúc nhạc khó, còn CVT vẫn còn đang học cơ bản ;;=;;
Lục Tiểu Ái nhớ đến việc mình có ý khoe khoang khi cả hai chung buổi học đầu tiên, không khỏi đỏ mặt.
"Cậu đang chế giễu tôi sao?" Lục Tiểu Ái hơi khó chịu, "Tôi không phải đang luyện , gần đây đang luyện khúc của dàn nhạc."
Chúc Vi Tinh cảm thấy cô gái này có chút thẳng thắn, nên cậu cũng nói thẳng: "Tôi chỉ nói sự thật thôi, cậu không nên tìm người kém hơn mình để than thở, không có cộng hưởng đâu."
Lục Tiểu Ái nhìn cậu hồi lâu: "Cậu nghiêm túc à...!Cậu không biết mình đã tiến bộ bao nhiêu sao?"
Chúc Vi Tinh lướt nhìn cô một cái.
Lục Tiểu Ái lầm bầm: "Thầy Trần không cho cậu thổi nhiều, nhưng lúc cậu ở lại luyện tập tôi có âm thầm nghe qua mấy lần, hơn hai tháng có thể thổi thành như vậy, đừng khiêm tốn nữa.

Tôi nói thật, cậu có thiên phú, hẳn là cao hơn tôi, nếu như không muốn bị phế trong tay Trần Chu thì nên nhanh chóng đổi sang một người thầy giỏi hơn đi, đỡ tốn thời gian."
Điều này khiến Chúc Vi Tinh bất ngờ, cậu thực sự đối với trình độ của mình không có nhiều đánh giá, chỉ cảm thấy mình còn kém xa mức trung bình, nhưng nếu vật tham chiếu đổi thành mức yếu kém hoặc nghiệp dư, thì chút thời gian này, Chúc Vi Tinh quả thực đã tiến bộ rất nhanh, chỉ là Trần Chu mắt mù mà thôi.
Đáng tiếc, ngoại trừ thầy Tuyên và Long Long thì không còn người nào khác cổ vũ cậu cả, giờ đây nghe Lục Tiểu Ái rộng lượng khích lệ, Chúc Vi Tinh thực sự rất vui vẻ.
"Cảm ơn."
Lúc này hiệu trưởng mang theo hai người đàn ông từ bên ngoài vào, ngồi xuống.

Lục Tiểu Ái oán giận lẩm bẩm: "Này là ai đây, bây giờ mới đến à? Đều đã qua bốn, năm khúc nhạc rồi."
Khán giả tham dự buổi hòa nhạc thường chờ đợi từ trước, đi vào giữa chừng thế này rất bất lịch sự, đến muộn thì không cần đến nữa.

Có điều mấy vị này đã được hiệu trưởng tự mình dẫn vào, ngồi hàng ghế đầu cùng với ban lãnh đạo.


Dáng dấp tuy không thấy rõ, nhưng nom âu phục giày da, phong thái tinh anh, vừa nhìn liền biết là dạng có tiền.
Quần chúng vây xem bên cạnh cũng biết nhìn hàng: "Hẳn là phía đầu tư, là tập đoàn Thiên Sơn sao? Xem dáng vẻ hiệu trưởng thế kia, tòa nhà tháng Ba đã xong, việc tài trợ cho tòa tháng Bốn tháng Năm cũng không phải không có hi vọng."
"Người mặc tây trang đen kia nhìn quen mắt lắm...!Hình như là Trương Thân!?"
"Cách xa như vậy cũng nhận ra sao? Đây là phái cấp dưới đến giúp đỡ người nghèo à? Sao Yến Cẩn Lương không tự mình đến, tốt xấu gì cũng là trường cũ mà!"
"Ha ha ha, trước khi lịch sử đen tối chưa được tẩy trắng, cái chỗ chết tiệt này không xứng với đại gia bất động sản Yến Lục thiếu của chúng ta đâu! Qúa khứ thanh xuân Rock n Roll không chính thống không nên nhắc lại, quả là một cuộc đời đầy giông bão mà!"
Sự thực chứng minh, đứng ở đây cũng có lợi, có thể quang minh chính đại tán gẫu hóng hớt chuyện bát quái chẳng cần e dè điều chi.
Lúc đi thương thảo về việc phân phối phòng đàn vào xế chiều, Chúc Vi Tinh không thấy hai nhân vật được coi là lớn đó trong đoàn đầu tư tham quan, hẳn là quý nhân bận chuyện nên khoan thai đến chậm.
Trương Thân...! Chính là vị quản lí của tập đoàn Thiên Sơn kia? Người này khiến Chúc Vi Tinh nhớ tới người đàn ông đã kéo mình tránh khỏi dòng xe ở Cố Nhân Phường tối nọ.
Trùng hợp vậy sao?
Đang nghĩ ngợi, cách N dãy ghế trong hội trường, người đàn ông kia dường như liếc mắt nhìn sang đây lúc anh ta vào chỗ ngồi.
Chúc Vi Tinh xoa bóp mi tâm, tưởng là ảo giác.
Lục Tiểu Ái thấy vẻ uể oải trên mặt cậu, quan tâm hỏi thăm một câu: "Không sao chứ?"
Cậu lắc đầu: "Hôm nay hơi bận."
Lục Tiểu Ái đương nhiên cũng chú ý thấy ánh mắt sáng rỡ của đám con trai xung quanh.

Thành thật mà nói, mọi người trong dàn nhạc đều không có ấn tượng tốt đối với Chúc Vi Tinh, nhưng giờ thì họ đã phải nhìn cậu với cặp mắt khác xưa.

Cậu giống như viên ngọc quý được bao bọc trong khoáng chất, tai hoạ khốn khó cũng không đánh vỡ được cậu, trái lại còn gọt nhẵn lớp vỏ ngoài thô ráp, lộ ra vẻ lộng lẫy chói mắt bên trong, chỉ ngày một rực rỡ hơn mà thôi.
Lục Tiểu Ái có linh cảm, cậu trai này trong mắt hữu thần, trên người có vầng hào quang, không nên bị vùi lấp không tiếng tăm, mà nên được muôn người chú ý mới đúng.
"Cậu muốn ngồi một chút không? Tôi có bạn quen trong dàn nhạc, có lẽ có thể nhận chỗ ngồi." Lục Tiểu Ái đề nghị.
Chúc Vi Tinh từ chối: "Không cần, một lát đến thời gian nghỉ giải lao tôi đi rửa mặt là được rồi."
Chú ý thấy ca khúc tiếp theo do Khương Lai biểu diễn, lực chú ý của cậu liền quay lại trên đài.
Khương Lai đã nhuộm lại tóc đen, trên người mặc bộ tây trang chỉnh tề vừa vặn, thắt nơ đen, giày da đen, vừa đứng ở đó, khí chất thiếu gia nhà giàu bị che giấu trước kia bấy giờ triệt để lộ rõ.
Khương Lai còn nổi tiếng hơn Chúc Vi Tinh nghĩ, vừa thấy cậu ấy xuất hiện, dưới khán đài liền nổi lên một trận ồn ào, không ít học sinh bàn tán xôn xao cả lên.

Hôm nay Chúc Vi Tinh không nhìn thấy cậu ta trong phòng dàn dựng và luyện tập tiết mục, hẳn nhiên tiểu thiếu gia nên có phòng riêng, không cần phải chen chúc với dân thường trong phòng đàn.

Giờ đây đứng ở giữa ánh đèn sân khấu, đối mặt với bao nhiêu sự chú ý, cậu ta một chút cũng không mất bình tĩnh, thậm chí còn nở nụ cười rạng rỡ với khán giả, cúi chào đúng thế, rồi quay người đi đến trước cây đàn dương cầm, bắt đầu biểu diễn.
Hóa ra là một khúc cải biên rất phổ biến.

Cách tiếp cận cổ đại đối với nhạc pop nói chung rất phù hợp với số đông.

Có thể sắp xếp một hoặc hai khúc lẻ để diễn đơn trong nhóm hợp tấu, nhưng thực tế sẽ hơi kém sôi nổi đối với phần này, coi như Khương Lai có nhiều cơ hội biểu diễn ở bên ngoài, nhưng bấy giờ cũng phải mang giáp gánh còng lưng trong dịp trọng đại thế này.
Chúc Vi Tinh nghe thấy những người bên cạnh thở dài.
Cũng có người thâm ý nói: "Không hổ là tiểu thiếu gia nhà họ Khương, ở trường cũng tùy tiện có nhiều tiền đồ như vậy."
Chúc Vi Tinh đáp lại lời quái gở của người nọ: "Loại tiêu chuẩn này tay trái và nhóm âm tay phải hòa hợp, nhanh đến mức rõ ràng hoành tráng, chậm đến vững vàng mượt đặc, ai có thể làm được thì tùy tiện có tiền đồ thôi."
Người kia bị dạy dỗ, hình như cũng biết trình mình không đủ, bèn ngượng ngùng ngậm miệng.
Lục Tiểu Ái hỏi: "Cậu còn có thời gian nghiên cứu dương cầm à?"
Chúc Vi Tinh cũng sững lại, tự mình tìm cái bậc thang bước xuống: "Chỉ có thể nghe hiểu chút thứ cơ bản thôi."
Lục Tiểu Ái không truy cứu, gật đầu: "Tôi nghe nói Khương Lai trước kia từng học trường cấp hai chuyên âm nhạc U, từ mầm non đã bắt đầu, hiển nhiên có thể đạt đủ trình độ vào chuyên âm nhạc U, không biết tại sao lại bị cử đến học viện Nghệ thuật U, đúng là rồng lượn nước cạn."
Khương Lai thực sự chơi rất tốt, tập trung, cảm xúc dồi dào, kỹ xảo vững chắc, bất tri bất giác đã kéo cảm xúc của mọi người hòa vào khúc đàn.
Lục Tiểu Ái hỏi: "Đây là khúc nào thế? Nghe quen lắm."
Chúc Vi Tinh lật xem danh sách tiết mục, nhìn thấy tựa , rồi nhìn phần giới thiệu tóm tắt của khúc nhạc, cảm thấy khá thú vị.
Người mới bị dạy dỗ vừa rồi nhịn không được trêu chọc sự tối cổ của hai người bọn họ: "Bài hát này rất nổi trên mạng, nó đã được Khương Lai cải biên lại, còn bài gốc thì không ra ngô ra khoai gì, cũng là do một thanh niên mù văn nghệ đẩy hồng lên thôi."
Không bàn cãi gì nữa, tiết mục này của Khương Lai đã trở thành màn biểu diễn xuất sắc nhất từ đầu đến giờ.
Sau khi biểu diễn xong, dưới khán đài dậy lên những tràng vỗ tay nhiệt liệt.

Khương Lai nghiêng mình xuống sân khấu, Chúc Vi Tinh nhìn thấy, vị quản lý của tập đoàn Thiên Sơn kia đứng dậy, bước lên sân khấu tặng cho cậu ta một bó hoa to.
Khương Lai hết sức vui vẻ, cùng vị quản lý Trương này và hiệu trưởng nói chuyện một lúc lâu, hiển nhiên là quen biết nhau.
Nhìn qua đó, con ngươi Chúc Vi Tinh chợt co lại.

Cậu phát hiện có một bóng người mặc áo đỏ lén lút đứng sau bức rèm bên cạnh Khương Lai!? Dù chỉ là thoáng qua một cái, nhưng đã bị Chúc Vi Tinh nhận ra, thế mà lại là kẻ tìm đã lâu không gặp...!Mã Khánh?!
Đã sắp đến giờ nghỉ giải lao, lo đám đông tản ra sẽ khiến mục tiêu lạc mất, Chúc Vi Tinh không nghĩ nhiều đã quay người đuổi theo!
Cậu có rất nhiều chuyện muốn hỏi Mã Khánh, chẳng hạn như Khổng Cường có phải là một người khác nữa bắt nạt cậu ta không? Cậu ta và Mạnh Tế có liên can tiền bạc gì với hắn không? Mạnh Tế chết như thế nào? Trấn nhỏ Hồng Quang có vấn đề gì?
Nhưng đuổi theo một đường đến rừng cây nhỏ bên ngoài hội trường lại không thấy bóng dáng Mã Khánh đâu, cứ như phát hiện thoáng qua vừa nãy chỉ là ảo giác của Chúc Vi Tinh vậy.

Đang do dự đứng đó, cậu chợt nghe tiếng bước chân, Chúc Vi Tinh bèn vội vã tránh mặt ra sau một gốc cây cách đó không xa.
Ngay sau đó, tiếng nói chuyện vang lên, là một cô gái.
"Minh Nguyệt, sao đột nhiên cậu muốn ra đây hít thở? Màn diễn nửa buổi sau chính là phần solo của cậu rồi, không tìm được cảm giác sao?"
Người trả lời cũng là một cô gái trẻ: "Bên trong có chút ngộp, hơi đau đầu.

Trường học thật là, luôn tìm mấy kẻ khô khan chẳng hiểu cái chi mô đến làm khán giả thôi, mới vừa rồi có Bí thư của một hiệp hội quái quỷ nào đó trong hội trường hỏi tôi, sao không đổi thành thổi sáo trúc để lên sân khấu, thể hiện tinh hoa của đất nước? Còn không nhìn xem hai cô gái nhạc dân tộc đứng phía sau đã tái mặt rồi, tôi thực sự...!đàn gảy tai trâu mà."
"Ha ha ha ha, mấy vị lãnh đạo doanh nghiệp này nọ đến đây đều không hiểu gì đâu, chấp nhặt với bọn họ làm gì."
"Trong giới thương nhân cũng không phải không có người biết thưởng thức, nhưng đáng tiếc hôm nay không...." Giọng cô đầy tiếc nuối nói.
"Ai? Ồ ~~ cậu nói vị họ Yến kia phải không, hắn thật sự hiểu à? Sau khi học ở đây hai năm đã chuyển sang học tài chính rồi, đại thiếu gia chơi phiếu đấy."
"Anh ấy thật sự hiểu! Tôi đã nói với cậu nhiều lần rồi, ba năm trước ở buổi hòa nhạc tưởng niệm Hồng Tử Huân, tôi có tham gia chương trình tiến cử, anh ấy có ở đó! Anh ấy khen chương trình của bọn tôi có phần trình diễn nhạc cụ hơi rất đặc sắc! Anh ấy còn khen tên của tôi êm tai đấy!"
"Ôi ôi ôi, câu cuối cùng mới là trọng điểm nhỉ ~ hèn chi đã ba năm cũng nhớ mãi không quên."
"Hiển nhiên, chỉ là hôm nay muốn nở mày nở mặt biểu diễn trước mặt anh ấy, kết quả người không đến, hại tôi đã chuẩn bị một tháng cho hôm nay, đúng là lãng phí thời gian."
"Lãng phí thời gian sao? Không phải nói đêm nay mà biểu hiện tốt thì được quỹ học bổng Lãm Nguyệt ưu tiên tuyển chọn sao? Sang năm thi ở các trường âm nhạc trong nước cũng có thể được thêm điểm nữa? Nhưng hình như cậu không cần nhỉ."
"Tôi muốn học bổng Lãm Nguyệt làm gì? Đều là học bổng cho quỷ nghèo.

Chỉ tiêu giọng hát quốc gia tôi cũng nắm chắc rồi, nếu không thì Trần Chu còn có thể cho ai nữa? Ông ta còn kèm ai được nữa? Đều là phế vật.

Chi phí mẹ tôi gửi đến trong các kì nghỉ đông nghỉ hè đều là cho không chắc?"
"Vậy Minh Nguyệt này, thứ sáu cậu có lớp thực sự không tiện chút nào, chúng ta không ra ngoài chơi cuối tuần được, cậu có thể đổi lại không?"
"Đơn giản thôi, để Trần Chu đổi cho tôi sang thứ năm, hoặc sáng thứ sáu cũng được ha? Để mấy sinh viên khác của ông ấy chuyển sang học buổi tối đi."
"Được đó."
Đúng lúc này, bụi cây bỗng dưng xào xạc một trận.
Hai cô gái lập tức cảnh giác nhìn sang chỗ Chúc Vi Tinh đang đứng.
"Ai đó?!"
Phía sau bụi cây quả thực lay động, Chúc Vi Tinh nhìn thấy có bóng người cong eo vụt ngang như chú mèo, chạy ra xa, thân mặc áo đỏ.
Lại là Mã Khánh?!
Cậu ta cố ý?
Lại nhìn hai cô gái, hiển nhiên đã chú ý đến nơi này, họ đang từ từ đi tới kiểm tra, Chúc Vi Tinh hơi bất đắc dĩ, không biết phải làm sao..