Tôi Trúng Số Rồi!

Tôi Trúng Số Rồi! - Chương 173: 173: Buông Chị Lộ Lộ Ra




Lúc này, Hàn Tuyết Nghiên đi tới cửa quán bar, cười híp mắt kêu một tiếng.
"Sếp Hàn, quán bar này kinh doanh tốt quá nhỉ.”
Một thanh niên mặc áo sơ mi Versace và đeo đồng hồ Rolex bước vào quán bar với một nụ cười.
Thanh niên này tuổi cũng không lớn lắm, nhưng nhìn qua cũng đã ngoài ba mươi, dung mạo tuấn tú, nhưng trên mặt lại có một cái vết sẹo dài, nhìn rất đáng sợ.
"Không phải tất cả đều nhờ hồng phúc của anh Hùng sao!"
Hàn Tuyết Nghiên nhìn chàng trai trẻ và nịnh nọt, sau đó chủ động dẫn chàng trai đến một phòng vip.
Trương Phong nhìn thấy đám người Hàn Tuyết Nghiên rời đi, quay đầu lại và hỏi Tiểu Lệ đang ở bên cạnh: "Tiểu Lệ, anh Hùng này là ai thế? Hình như chị Tuyết Nghiên rất sợ anh ta!"
"Không phải chứ, ngay cả anh Hùng mà anh cũng không biết sao?"
Sau khi nghe Trương Phong nói, Tiểu Lệ rất ngạc nhiên và kêu lên.
"Không biết…"
Trương Phong khẽ lắc đầu.
"Anh Hùng tên thật là Ngô Văn Hùng, không chỉ chị Tuyết Nghiên mà tất cả ông chủ quán bar ở khu vực phía nam này đều sợ anh ta đấy."
Tiểu Lệ cau mày và trả lời, sau đó tiếp tục: "Ngô Văn Hùng là đại ca xã hội đen ở khu mới phía nam, Ngô Văn Nhạc là em trai của Ngô Văn Hùng!"
"Ồ tôi hiểu rồi!"

Trương Phong gật đầu đăm chiêu.
Bây giờ anh đã cơ bản hiểu được chuyện gì đang xảy ra, mặc dù Hàn Tuyết Nghiên đã mở quán bar này, nhưng vì những tên xã hội đen thường đến gây rối, vì vậy Hàn Tuyết Nghiên đã lấy 10% cổ phần cho Ngô Văn Nhạc, để Ngô Văn Nhạc bảo kê.
Còn Ngô Văn Nhạc thì dựa vào việc mình là em trai của Ngô Văn Hùng mà diễu võ giương oai ở trong quán bar và làm đủ mọi việc ác.
"Ngô Văn Hùng cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì.

Anh ta luôn đến đây để quấy rối sếp Hàn, anh ta cũng có đức hạnh như em trai Ngô Văn Nhạc vậy!"
Tiểu Lệ nhìn Trương Phong và tiếp tục nói.
Trương Phong nghe vậy, không khỏi cau mày, bắt đầu suy nghĩ có nên giúp Hàn Tuyết Nghiên hay không.
Dù sao bây giờ chỉ cần Trương Phong nói một lời, Tạ Hoa Cường có thể đến và che chở cho Hàn Tuyết Nghiên, nếu vậy thì Hàn Tuyết Nghiên không cần phải chia cổ phần cho hai người Ngô Văn Nhạc và Ngô Văn Hùng nữa.
"Ngô Văn Nhạc, anh muốn làm gì, buông tôi ra!"
Đúng lúc này, một góc quán bar đột nhiên vang lên tiếng hét.
"..."
Trương Phong và Tiểu Lệ nghe thấy tiếng hét, họ sửng sốt một lúc, sau đó vội vàng quay đầu nhìn vào góc của quán bar.

Đọc thêm ????hiề???? t????????????ệ???? ở ⩶ ????????????m ????????????????????????.???????? ⩶
Trong một góc tối, Ngô Văn Nhạc và Cao Lộ Lộ đang lôi kéo nhau, như thể đã xảy ra mâu thuẫn nào đó.
"Ngô Văn Nhạc này chắc chắn lại đang quấy rối chị Lộ Lộ rồi!"
Tiểu Lệ nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt vô cùng tức giận, nhưng cô ấy không thể đi tới ngăn cản.
Hơn nữa, các nhân viên xung quanh Cao Lộ Lộ cũng không có phản ứng gì sau khi nghe thấy tiếng kêu của Cao Lộ Lộ, họ giả vờ như không nhìn thấy gì!
Trương Phong do dự một chút, sau đó đứng dậy muốn đi qua xem chuyện gì xảy ra.
Nhưng mà, khi Trương Phong đứng dậy, Tiểu Lệ nhanh chóng vươn tay tóm lấy anh, nhẹ giọng nói: "Trương Phong, anh làm cái gì vậy?"
"Tôi đi xem chuyện gì đang xảy ra!"
Trương Phong nhàn nhạt đáp.
"Ngươi, anh điên rồi sao? Anh không thấy phản ứng của mọi người sao? Anh mà qua đó, Ngô Văn Nhạc nhất định sẽ không buông tha cho anh đâu!" Tiểu Lệ bất đắc dĩ nói với Trương Phong.
"Chị Lộ Lộ thường đối xử tốt với mọi người, tại sao khi chị ấy gặp chuyện thì mọi người lại giả vờ như không thấy chứ?"
Trương Phong sửng sốt trong giây lát, anh hơi kích động hỏi Tiểu Lệ.

"Còn có thể tại sao chứ? Trước đó Ngô Văn Nhạc quấy rối chị Lộ Lộ, cũng có người muốn ngăn cản Ngô Văn Nhạc, nhưng họ đã bị Ngô Văn Nhạc trực tiếp đuổi việc, sau này tôi nghe nói rằng người đó đã bị Ngô Văn Nhạc đánh liệt nửa người, bây giờ vẫn đang nằm trong bệnh viện, sau khi chuyện như vậy xảy ra, mọi người đều không dám nhúng tay vào chuyện người khác để tự bảo vệ mình…" Tiểu Lệ giải thích với Trương Phong với vẻ mặt bất lực.
"Vậy chị Tuyết Nghiên cũng không để ý chuyện này sao?"
Trương Phong cau mày hỏi.
"Chị Tuyết Nghiên cũng vậy, chị ấy có lòng mà không có sức, đắc tội Ngô Văn Nhạc thì sẽ không có kết cục tốt đẹp, vì vậy chị ấy chỉ có thể tìm cách đền bù cho chị Lộ Lộ, không thể ngăn cản Ngô Văn Nhạc..."
Tiểu Lệ bất lực nhìn Trương Phong, thở dài và tiếp tục: "Đừng xen vào việc này, bây giờ mà anh đi qua thì Ngô Văn Nhạc nhất định sẽ..."
Tuy nhiên, trước khi Tiểu Lệ nói xong, Trương Phong đã đi về phía Ngô Văn Nhạc và Cao Lộ Lộ.
"Trương Phong, anh điên rồi à?"
Khi Tiểu Lệ nhìn thấy Trương Phong rời đi, cô ấy lo lắng giậm chân và hét nhỏ.
Tuy nhiên, Trương Phong vẫn tiếp tục đi về phía trước như thể hoàn toàn không nghe thấy những lời của Tiểu Lệ...
Trong góc của quán bar.
Ngô Văn Nhạc dùng tay nắm lấy Cao Lộ Lộ và hét lên: "Cao Lộ Lộ, bất kể thế nào, hôm nay tôi phải có được em, ngày nào em cũng câu dẫn tôi..."
"Anh Lệ, tôi biết sai rồi, tôi sẽ không bao giờ mặc hở hang nữa, tha cho tôi đi!"
Cao Lộ Lộ vừa kéo mạnh quần áo, vừa khóc cầu xin Ngô Văn Nhạc.
"Không được, hôm nay em phải đi với tôi.

Tôi đã hẹn em rất nhiều lần rồi, em luôn tìm cớ để từ chối tôi, còn giả vờ ngây thơ trước mặt tôi.

Hôm nay em phải thuê phòng với tôi..." Ngô Văn Nhạc rõ ràng đã uống say.

"Ngô Văn Nhạc, đừng có không biết xấu hổ! Tôi đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, tôi hoàn toàn không thích anh, nếu anh tiếp tục quấy rối tôi như vậy, tôi sẽ gọi cảnh sát đấy!"
Lúc này, Cao Lộ Lộ rõ ràng đã không kiềm chế được cảm xúc của mình, cô ấy vô cùng tức giận và hét vào mặt Ngô Văn Nhạc.
"Haha, vậy cô báo cảnh sát đi.

Tôi muốn xem ai dám quan tâm đến việc của Ngô Văn Nhạc này? Ai chẳng biết anh trai Ngô Văn Hùng của tôi, cho dù cảnh sát đến cũng chẳng làm gì được đâu.”
Sau khi Ngô Văn Nhạc say rượu, rõ ràng là anh ta không dùng não để nói nữa.
"Ngô Văn Nhạc, tôi cầu xin anh, xin hãy để tôi đi..."
Lúc này, trên mặt Cao Lộ Lộ tràn đầy tuyệt vọng, bởi vì cô ấy có thể cảm giác được hôm nay Ngô Văn Nhạc rất khác so với thường ngày.
Mặc dù trước đó Ngô Văn Nhạc thích quấy rối cô ấy, nhưng nhiều nhất chỉ là sờ mó thôi, chưa bao giờ bắt cô ấy đi thuê phòng.
"Tôi nói cho cô biết, hôm nay cho dù có Ngọc Hoàng Thượng Đế ở chỗ này, tôi cũng sẽ phải chơi cô, mau đi theo tôi!"
Ngô Văn Nhạc hét lên, sau đó kéo Cao Lộ Lộ đi ra ngoài quán bar.
"Buông chị Lộ Lộ ra!"
Tuy nhiên, khi Ngô Văn Nhạc kéo Cao Lộ Lộ ra ngoài, một bóng người hơi gầy đi tới và hét vào mặt Ngô Văn Nhạc với giọng điệu lạnh lùng..